Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

Vòng tròn không hoàn hảo

Ông xã đi công tác từ hôm qua, nên thoải mái lười :D. Sáng nay cứ đi ra đi vào, định lười ăn sáng, rồi tính uống cafe sữa (thói quen xấu mà ko thích bỏ), nên lại luộc trứng. Đến khi đưa vào mồm miếng lòng đỏ đã chín, thì phát hiện phần khác vẫn hơi đỏ đỏ, lại tống cả bát vào hấp lại. Nghĩ cũng ghê. Nhưng thôi, vì nó bổ nên phải cố gắng. Mình nhiều khi coi thường sức khỏe, lúc nào cũng nghĩ mình khỏe lắm, vì cũng ít bị ốm. Nhưng sức người có hạn thôi...

Photobucket
(Tranh thủ lúc chồng đi vắng và lúc ko hay đi ra ngoài, thì mình cứ bày la liệt cây ra sân để hứng nắng. Vì ko phải cây nào nhà mình cũng đc hứng nhiều nắng dư vầy đâu :D)

Ngồi đọc lại câu chuyện này, lại thấy vẫn còn hay hay. Mình đã từng lúc nào cũng mong mọi việc hoàn hảo, giờ thì chỉ mong có sức khỏe, đạt được những mong ước bình dị nhỏ nhoi thôi. Đời người có bao lâu?

Tính mua cuốn "Thư tình gửi một người", mà nghe bạn nói nó tới hơn 600K cơ. Hic hic. Giá như lúc mình đi làm, mình có thể cắn răng vào mua làm kỷ niệm, nhưng giờ lại cho vào hàng đợi mơ ước. Hàng đợi chứ ko phải stack nhỉ?

==============================================================

Có một vòng tròn rất tự hào về thân hình của mình, tròn một cách hoàn hảo đến từng milimét. Thế nhưng...

... một sáng nọ thức dậy, nó bỗng thấy mình mất một góc lớn hình tam giác. Buồn bực, vòng tròn tìm mảnh vỡ hình tam giác bị mất. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm chạp.

Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang tỏa sắc bên đường. Nó tâm tình cùng sâu bọ. Nó tận hưởng ánh sáng mặt trời ấm áp.

Vòng tròn tìm được nhiều mảnh vỡ nhưng chẳng mảnh nào vừa cả. Nó lại tiếp tục tìm kiếm. Một ngày kia nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít. Nó sướng đến run người.

Giờ đây nó lại hoàn hảo như xưa. Nó ghép mảnh vỡ kia vào rồi lăn đi. Nhưng, ơ kìa? Sao nó lăn nhanh đến thế, nhanh đến nỗi các bông hoa nhòe đi trong mắt nó, tiếng chuyện trò thì bạt đi trong gió. Vòng tròn nhận ra thế giới xung quanh nó trở nên khác hẳn khi nó lăn quá nhanh. Nó bèn dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi!...

Thật kỳ lạ khi người ta mất đi một cái gì đó lại thấy mình hoàn hảo. Một người có tất cả mọi thứ trên đời lại là kẻ nghèo túng.

Bạn sẽ không biết thế nào là ước mơ, là hy vọng, là nuôi dưỡng vì một ngày mai tốt đẹp hơn.

Bạn sẽ không bao giờ biết cảm giác sung sướng khi có ai đó yêu thương bạn và cho bạn cái mà bạn tha thiết mong muốn!




Cuộc sống không phải là cái bẫy để chờ chúng ta sa vào rồi kết tội. Cuộc sống có chút gì đó như mùa bóng, khi đội mạnh nhất cũng có thể bị thua và đội yếu nhất cũng có những giây phút huy hoàng.

Mục đích của chúng ta là thắng nhiều hơn bại.

Hãy biết chấp nhận sự bất toàn là một phần tất yếu của con người.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét